[TGĐNTLG] Chương 105 (2)

[20]

Nói không lo lắng cho Dung Khải thì là giả, mà một giờ sau khi hai người ngả bài cùng nhau, Phùng Nhất Lộ mang về KFC đều bị cậu xử lí hết. Đợi đến ngày hôm sau, mọi thứ hết thảy đều đã trở về như cũ, trừ bỏ Dung Khải không còn tìm hắn để nói chuyện giường gối, chỉ thường thường chế nhạo châm chọc hắn. Phảng phất như thời gian đã xóa đi đoạn quan hệ không chính đáng kia, chỉ tiếp tục trôi, không dừng lại mặc ai đó đang ngẩn ngơ.

Khi sinh hoạt bình thường đã khôi phục, Chu Thành chỉ còn một trạng thái— khỏe, không còn gì phải lo, không còn gì phải sợ.

Nhưng ngẫu nhiên trong những đêm dài yên tĩnh, Chu Thành cũng sẽ tự hỏi, vì cái gì lại đẩy người kia ra, nằm cả đêm cũng không nghĩ được. Tuổi trẻ của một Chu Thành đầy xúc động có lẽ đã qua, mọi nhiệt khí cũng đã tan biến, nhưng tất cả đều đã đem trau dồi cho Chu Thành trong ngục giam, thói quen ổn định, bình thản, thậm chí sự yên tĩnh bình lặng kia như khổng chế hết thảy của hắn, hắn cứ nghĩ khi ra tù mọi chuyện thật dễ khống chế, ai dè vừa bước đi mười nước thì Dung Khải đã chường ra cái mặt phá đám, không nằm trong phạm vi kiểm soát của hắn, hơn nữa hắn chưa từng nghĩ loại người này sẽ hợp với mình. Nếu như đã không thích hợp, vậy thì không nên cùng nhau nữa.

Chỉ là lời này không thể nói cho Dung Khải nghe, bởi vì khi đối mặt với người sao Hỏa như cậu ta, hắn thậm chí không biết phải mở đầu như thế nào, tựa như hắn không thể minh bạch được cậu nghĩ gì để dùng kế biết người biết ta. Tên kia có biết hay không đi trên con đường này luôn phải đối mặt với thiên hạ dèm pha “Đồ gay”, “Biến thái”, “Thủy tinh”? Chu Thành không biết. Tên kia đến tột cùng có hiểu hay không khi hai người đồng ý ở cùng một chỗ là ý gì? Chu Thành không biết. Hắn chỉ biết Dung Khải cái gì cũng biểu đạt ra ngoài, nếu muốn nghiêm túc nói chuyện với cậu, e rằng chỉ có thể rút ra được vài điều. Thứ nhất, người sao Hỏa thích cùng hắn, thứ hai, người sao Hỏa rất cô đơn.

Thế rồi, chuyện gì tới cũng phải tới.

Phùng Nhất Lộ muốn tìm cơ hội hỏi điểm hắn cái gì, Chu Thành nhìn ra, ông trời cũng nhìn thấy, nếu hắn dám khai ra quan hệ hai người, nói hai người bọn họ là pháo hữu? Phùng Nhất Lộ thân là gà mẹ sẽ đè chết hắn. Cho nên Phùng Nhất Lộ nếu không tìm được cơ hội, thì hắn cũng phải tận lực trốn trách. Nhưng cuối cùng chạy cũng không thoát, ngày hai mươi chín tháng chạp, Phùng Nhất Lộ kéo hắn ra ngoài mua đồ Tết.

“Anh thấy Tiểu Phong Tử như thế nào?”

“Tôi hỏi anh không phải chỉ để anh lặp lại câu trả lời ngàn năm kia a.”

Phùng Nhất Lộ thoạt nhìn là đã hạ quyết tâm phải mò ra được chân tướng. Chu Thành không thể tránh, nhưng nên nói thế nào, ngay cả chính hắn cũng không biết làm sao mình cùng người kia đi tới được bước này, chỉ có thể nói tránh mà trả lời: “Đối với Dung Khải, kỳ thật tôi cũng không thích hay chán ghét cậu ta, chỉ thấy cậu ta thật giống một tiểu hài nhi, dù nhiều năm trôi qua như vậy, vẫn là trưởng thành không lớn. Trong ngục cậu ta không quen nhìn tôi cùng Đại Kim tử, cho nên với tình huống hiện tại, tôi so với cậu càng khó xử hơn.”

“Sao lại nói không thích mà còn không chán ghét chứ, hhai người đã ở chung với nhau nhiều năm vậy, ít nhất cũng phải có cảm tình với nhau chứ.” Phùng Nhất Lộ tính tình muốn làm rõ trắng đen trước giờ vẫn giống nhau, “Thích hay ghét, chỉ có một trong hai.”

Đáng tiếc trên đời này đâu thể dễ dàng nói một là một hai là hai. Thích, khi cùng Dung Khải làm tình, hắn thích. Dung Khải ngoan ngoãn nghe lời, hắn cũng thích. Chán ghét, khi Dung Khải động kinh, hắn chán ghét, Dung Khải mở miệng phun tào mà không biết suy nghĩ đến cảm thụ của người khác, hắn cũng chán ghét. Nhưng cái thích và cái ghét của hắn như lồng vào nhau, muốn tách ra còn khó hơn tách muối từ đường. Vì thế càng làm hắn đau đầu hơn, chưa nghĩ đến cũng đau.

Phùng Nhất Lộ chịu không nổi càng không thể lý giải, dứt khoát trực tiếp hỏi: “Vậy hai người cuối cùng cũng không có khả năng đến với nhau?”

Lúc này Chu Thành đã mệt đến chết, không phải có hay không có khả năng, mà là không có khả năng tiếp nhận, cho nên hắn sạch sẽ mà lưu loát trả lời Phùng Nhất Lộ: “Cậu ta không phải đối tượng của tôi.”

Đây có lẽ là câu trả lời thật đi.

Đã sống được gần bốn mươi năm cuộc đời, Chu Thành đã trải qua với rất nhiều người, có người đến lại đi, có người để lại cho hắn một cành bông nở, hoặc chỉ lưu lại cho hắn một trận mưa, có người đến, nhưng không muốn đi, đến cuối cùng lại không thể không đi, vì vậy chỉ lưu lại một cái hố to, hoặc là tặng hắn một miệng vết thương không thể lành. Nhưng trong những người này, duy chỉ có Dung Khải thật kì lạ, từ bề ngoài, đến cả tính cách.

Trên đường trở về, Phùng Nhất Lộ giống như đã giải khai được khúc mắc cuộc đời, cả người thoải mái. Chu Thành một bên cùng hắn trò chuyện, một bên lại thực hâm mộ, thậm chí còn suy nghĩ đến việc nếu người mình dây dưa không phải là Dung Khải mà là Hoa Điêu, như vậy có phải là dễ dàng cho hắn hơn không. Tâm tư của Hoa Điêu, dù khó đoán cũng có thể cho qua, như vậy Phùng Nhất Lộ mới có thể huýt sáo giả ngu, mà cũng chỉ có Hoa Điêu như vậy, mới chịu kiên nhẫn cùng hắn.

Hoặc cũng có thể là quyết định không bồi hắn nữa…

Trời tối mịch, này cái cửa nhà, nếu nó ra, như mở được một thế giới mới.

Thế giới mới thực ra cũng chẳng khác gì, nhưng lại có những tổ hợp mới.

Hoa Điêu cùng Dung Khải hôn môi nhau, hắn vừa xuyên tới cái thế giới gì vậy.

Bọn họ hôn cũng không nhiệt liệt, lại vô cùng tự nhiên, như chuồn chuồn nước bay qua nhau trong mùa xuân hoa nở.

Chu Thành cảm giác não mình bị ai đập một cái không còn khả năng logic để phân tích cái cảnh tượng trước mắt này là gì, chỉ có thể theo bản năng suy nghĩ nếu hắn cùng Phùng Nhất Lộ không trở về, hai người này có thể hay không một bước nữa đè nhau ra chơi tới cùng?

“Bọn tôi có nên tránh đi không?” Lời vừa ra khỏi miệng, Chu Thành bị chính thanh âm mình dọa sợ. Người khác nghe hẳn không nhận ra điều gì khác thường, nhiều nhất chỉ là lãnh hơn một tí, nhưng hắn tự mình biết, không phải.

Dung Khải buông Hoa Hoa, quay đầu cười đến vui vẻ: “Không cần, bọn tôi hôn xong rồi.”

Chu Thành nheo lại mắt: “Có thể nói cho tôi biết, cậu vừa mới làm cái gì?”

“Tôi muốn tìm cảm giác nha, xem xem có phải với ai đều có thể phản ứng hay không.”

“Thế kết quả thế nào?”

“Ân,” Dung Khải không chút do dự gật đầu, khẽ mỉm cười mi nhãn lộ ra một tí đắc ý: “Nguyên lai chỉ cần là nam là được, xem ra không liên quan tới anh nữa rồi.”

Khiếu khích, thấp kém khiêu khích, Chu Thành thậm chí có thể tưởng tượng ra Dung Khải làm thế nào mới có thể thuyết phục Hoa Hoa sau đó tính kế thời điểm trình diễn phù hợp thế này.

Kết quả là, người sao Hỏa vẫn thành công.

Chu Thành chưa từng nghĩ tới chính mình khi chứng kiến cảnh hôn này lại tiếp tục sinh ra xúc động. Lần trước vẫn khi bị ngược đãi, nhưng lần đó là cậu ta hướng chỗ hiểm của hắn mà tấn công, hắn chỉ muốn giơ tay bóp chết người nọ, mà hiện tại, đơn giản là một vụ khiêu khích, dù ngây thơ, nhưng sức công phá cũng thật lớn.

Mục đích đã đạt, người sao Hỏa hồn nhiên từ sô pha nhảy xuống, cũng không về phòng, mà là chạy tới huyền quan mang giày.

Chu Thành lặng lặng nhìn cậu đem hết thảy lộng cho đã, thẳng đến khi muốn mở cửa ra.

Thân thể so với bộ não ra tay ngăn cản còn nhanh hơn, miểng còn mở ra hỏi: “Đi đâu?”

Dung Khải động tác so với Chu Thành cơ hồ còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã tránh đi chạy xuống lầu, đi được một nửa thì quay đầu nói: “Tôi đi tìm trai đẹp nha—“

Phùng Nhất Lộ đã đi vào phòng khách, cái gì cũng không thèm nhìn.

Nhưng Chu Thành thấy được, người sao Hỏa khi chạy ra hành lang đã cấp ai đó một cái mặt quỷ, hình như là dành Chu Thành đi.

Hết chương 105.

Xin lỗi các bạn, do phân truyện k rõ nên mình cứ tưởng chương 105 đã hết rồi.

Với cả, mình bỗng dưng lại bận tùm lum chuyện nên k thể hoàn bộ này cho các bạn trong tuần này như đã nói 😥

Chương này vẫn chưa được beta. 

Advertisements

Published by

estée ng

i love things that are categorised as odd. if you love the taste that i'm associate with, welcome.

One thought on “[TGĐNTLG] Chương 105 (2)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s