[TGĐNTLG] Chương 105 (1)

[19]

Phùng Nhất Lộ cùng Hoa Điêu ở bên ngoài tìm tên ngốc kia đến phát điên, còn Chu Thành thì đang ngồi nhàn nhã ở nhà xem TV, xem đến nhập tâm, xem đến thoải mái. Hắn không hiểu vì sao Phùng Nhất Lộ lại xem cả thiên hạ là nhà của hài tử ngốc nghếch kia, làm thế nào mà người sao Hỏa có đủ sức mạnh để chiếm trái Đất này chứ.

[Nháo xong thì mau trở lại, Phùng Nhất Lộ đã tìm cậu lâu lắm rồi.]

Tin nhắn phát đi, Chu Thành dự tính nhiều nhất là nửa giờ ai đó mới có mặt ở nhà.

Ai dè hài tử giận bố mẹ bỏ nhà hai mươi phút sau đã về nhà điểm danh, cậu đứng ở huyền quan than trời than đất tận nửa ngày, mũi nhỏ đã đỏ bừng, cũng không biết ở bên ngoài chạy điên đến bao lâu nữa.

“Đừng nhìn, hai người họ ở ngoài kia vẫn tìm cậu đấy.” Chu Thành như cũ ngồi trên sô pha, đừng nói đứng dậy, mông hắn cũng chẳng dịch sang mi li nào.

Dung Khải phẫn nộ cởi giày, chỉ để lại tất rồi bước tới ngồi xuống một chiếc sô pha kế bên nhìn vào tv.

“Cái người gọi Đại Bàng trước đây là đối tượng của anh? Người tống anh vô tù đó sao?”

Cơn tức ban sáng đến giờ cũng đã qua, hiện tại Chu Thành chỉ có dở khóc dở cười: “Cậu lại muốn chọc tôi tức lên sao?” Cái gì mà tên kia vẫn còn yêu hắn, nói thế để kích nhau sao, thế nhưng hắn đã không còn bận tâm rồi. Nhưng mà nhiều năm qua như vậy lại nghe người ta nói là mình hại người chết, vậy cũng thực là mới mẻ đi.

“Tôi chọc anh làm gì,” Người sao Hỏa mặt thật ngạc nhiên, nhưng cũng không truy đến cùng mà chỉ hỏi, “Anh thích hắn?”

Chu Thành không nghĩ nhiều, cho nên tránh nặng tìm nhẹ: “Hắn đã chết.”

Cũng không nghĩ Dung Khải sẽ đáp lại: “Cho nên anh đừng nhớ hắn nữa, theo tôi là được rồi.”

Chu Thành sửng sốt, tự hỏi mình có nghe lầm hay không.

Dung Khải tưởng hắn nghe không rõ, lại còn chính thức nói lại một lần, có vẻ vội vàng: “Anh đừng nhớ hắn nữa, cùng đừng tìm người khác, đi theo tôi đi.”

Chu Thành phát hiện mình đã không thể bắt kịp lối suy nghĩ của người sao Hỏa, hắn nhớ khi cậu nói mình đang để ý hắn, nói hắn cùng nhau làm pháo hữu đi, sau đó vì chuyện gì đó mà giận hắn, rồi hôm nay lại nói, theo tôi đi.

Chu Thành muốn cười, nhưng gia hỏa nào đó mặt mày thật nghiêm túc, làm hắn thấy thực xấu hổ với chính mình.

Ngồi thẳng dậy, Chu Thành gằn từng chữ trả lời: “Tôi không phải là thú cưng của cậu.”

Dung Khải nhíu mày, nghịch quang viên trên mặt ghi đến vô số bất mãn: “Trước đây anh bảo tôi không thể cứng, nhưng thực ra không phải là không cứng, mà là cứng đến chết người!”

Nét xấu hổ lần này hiện rõ trên mặt Chu Thành, đời này hắn rất ít khi hắn phải chật vật, nhưng trên tổng số lần đó thì một nửa đã đem tặng Dung Khải rồi.

Không có biện pháp, hắn chỉ có thể khuyên nhủ từng bước: “Đây là hai chuyện khác nhau, một cái là phản ứng sinh lý, còn một cái là phản ứng tâm lý nha.”

Dung Khải nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, tựa hồ đã hiểu: “Anh không thích tôi?”

Chu Thành nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi thích cùng cậu lên giường.”

“Không giống nhau?”

“Không giống.”

Người sao Hỏa hoang mang trừng mắt nhìn: “Nhưng tôi thích cùng anh lên giường nha, giống như cũng thích anh vậy đó.”

“Ảo giác thôi,” Chu Thành thực quyết đoán, “Như cậu nói đó, là giống như.”

Người sao Hỏa không vội phản bác hay đồng tình, mà là bỗng nhiên vươn tay, giống như tiểu cẩu làm nũng: “Tôi thử ôm anh một cái?”

Chu Thành phát hiện mình không hold được nữa, lần trước tại tiểu lữ quán kia cũng là, mạc danh kì diệu, tâm tan thành nước.

Vừa đứng lên chưa kịp làm gì thì người sao Hỏa hùng hổ lao tới.

Vốn tay cậu đã ngắn, còn mặc áo lông, Chu Thành nghĩ nếu mình bị cắt là làm đôi thì còn có thể vừa lấy vòng tay này đi.

Đang miên man suy nghĩ, gia hỏa trong lòng đã ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời trong suốt: “Tôi xác định, không là giống, mà là tôi thích anh.”

Một loại bối rối tinh thần bỗng nhiên như sóng thần đánh úp về phía Chu Thành, hắn như theo bản năng đẩy người kia ra, lấy lại bình tĩnh, thậm chí trong thời gian cực ngắn thì dùng não quét pc của mình lẫn Dung Khải, xem coi có con virus nào có thể biến địch nhân thành như vầy chứ.

Nhưng mà tra ra không có con virus nào hết.

Không có thích, không thích. Hắn chỉ biết là chuyện này thực là đau đầu. Hắn chưa bao giờ biết Dung Khải có thể gây chấn thương cho hắn tới nhường này.

Mà hiện tại ai đó còn trưng mắt, chớp chớp chớp chớp, chờ đợi hắn đáp lại.

Thở dài, Chu thành nghĩ, may mà mình cũng là dạng cứng rắn đi: “Tôi xin được xác định, tôi đối với cậu, không có thích theo kiểu kia.”

Dung Khải nhíu mày: “Anh còn giận tôi sao, sáng nay tôi chọc anh giận tới như vậy?”

Trời sập sao, người sao Hỏa cư nhiên quan tâm tới tâm tình người khác?”

Chu Thành mỉm cười, thanh âm không tự giác trở nên nhu hòa hơn: “Chuyện đó bỏ qua đi, đã về rồi thì chúng ta mau báo cho hai người kia?”

“Nếu không giận thì tại sao không thích tôi?”

Chu Thành 囧 hai chuyện này liên quan tới nhau sao?

Không có biện pháp, đành phải nêu ví dụ thuyết minh: “Cậu thích Hoa Điêu không?”

Người sao Hỏa lắc đầu, lại gật đầu, nghĩ nghĩ lại lắc đầu, nửa ngày mới nói: “Cách tôi thích cậu ta không giống cách tôi thích anh.”

“Thế nhưng tôi thích cậu như kiểu cậu thích Hoa Điêu.”

Dung Khải sửng sốt: “Nhưng tôi không lên giường cùng Hoa Điêu.”

Chu Thành gật đầu: “Vậy nên sau này tôi không lên giường với cậu nữa.”

…………

Dung Khải buổi tối đó suy nghĩ thật lâu cũng không hiểu được vì cớ gì mà kế hoạch ép người của cậu lại có thể thất bại đến như thế, sau đó cũng bị chỉnh đến đáng thương.

Cậu chỉ cảm thấy Chu Thành này xấu từ trong ra ngoài từ ngoài vào trong, xấu đến mức cậu muốn đem hắn ra lột da ăn thịt cho đỡ tức.

Nhưng dù vậy, thời điểm nằm nghỉ cậu vẫn không tự giác mà sẽ nhớ đến chuyện tình xảy ra ở tiểu lữ quán kia, nghĩ nghĩ liền vươn một cánh tay, thẳng đến khi cảm nhận được trong không khí trừ lạnh lẽo thì không có người kia, thì mới dám ngượng ngùng mà rút trở về.

Còn tiếp phần 2.  

Xin được chỉnh lại xưng hô hai bạn về là tôi-cậu, tôi-anh vì đọc lại cảm thấy k hợp với tình tiết haha.

Beta chưa gửi mình bản beta của cái chương hơn 3000 hôm bữa..

Chương này chưa được beta.

Advertisements

Published by

estée ng

i love things that are categorised as odd. if you love the taste that i'm associate with, welcome.

One thought on “[TGĐNTLG] Chương 105 (1)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s